Bất nói là thế nào, bạn số nhọ ngoài Mục thị chính là Ôn Ngôn, trường hợp thiệt sự là xào nấu, Ôn Ngôn cần thiết thường xuyên sinh sống trong ngành này nữa.

Bạn đang xem: Đọc truyện nhà có manh thê cưng chiều mục đình sâm

Chỉ mấy ngày nthêm ngủi, tất cả mọi tín đồ mọi đã biết cthị xã gì xẩy ra, Ôn Ngôn không tránh khỏi bị bạn sinh sống cửa hàng nghị luận, chỉ chỉ trỏ trỏ. Trong dịp đưa cô về nhà Mục Đình Sâm đề nghị: “hoặc là em ngơi nghỉ một thời hạn đi? Đợi anh giải quyết và xử lý kết thúc không còn các cthị trấn rồi lại nói.”


Ôn Ngôn cau ngươi nhìn anh chằm chằm: “Ý anh là sao?

Nếu em đích thực trốn ở nhà như con rùa đen rút đầu, vậy tín đồ không giống thậm chí còn đã tưởng là em chột dạ. Em ko đình chỉ quá trình đâu, cây ngay lập tức không sợ hãi bị tiêu diệt đứng. Em khảo sát rồi, kẻ tố giác em vẫn sống quốc tế, khi nào anh ta về thì em đã đi kiếm anh ta.”

Mục Đình Sâm thở dài bất đắc dĩ: “Anh hại em nghe phần đa lời đồn đại ngơi nghỉ đơn vị ko thoải mái, đưa ra bởi im re ở nhà, anh cũng là do xuất sắc mang đến em, em không cảm kích thì thôi đi, còn quyết liệt những điều đó có tác dụng gì?”

Ôn Ngôn trừng anh: “Tốt mang đến em? Sao em nghe giọng điệu của anh như là dì của anh ý quá vậy? Bà ta nói với anh “phần đa bởi vì xuất sắc mang đến con” anh tất cả nghe không? Đừng gồm nói thuận tiện những điều đó, em không muốn về đơn vị sinh sống, không muốn fan khác tưởng anh bao phủ em, không thích bạn không giống cho là em thiệt sự biến hóa thương hiệu sao chép!”

Mục Đình Sâm tiếp tục tngày tiết phục cô: “Anh biết em suy nghĩ gì, đợi đơn vị xây dựng tê về nước, anh đã chạm mặt anh ta dưới danh nghĩa Mục thị, nói tới bài toán coppy, em không cần thiết phải xuất mã. Em Chịu được thì liên tiếp ở lại đơn vị, ko chịu được thì về bên ngơi nghỉ, anh sẽ không nghiền em, kẻo em tức giận lại trút bỏ giận lên anh. Em Call đến má Lưu, bảo bà ấy đun nấu cơm trắng đến anh, buỏi về tối anh sẽ tới địa điểm em nạp năng lượng.”

Ôn Ngôn bực tức nói: “Ai mong anh mang lại ăn? Đồ ăn sinh hoạt Mục trạch ngon như thế, sao cứ mang đến chỗ của em ăn uống đồ khó nuốt chứ? Anh đường con đường là đại thiếu hụt gia của Mục gia, quản trị của Mục thị, còn em chỉ với tín đồ đàn bà có con vẫn ly hôn, cô rò rỉ sương phụ tội nghiệp.”


Đọc tiếp trên TАмliπh247.me nhé !

Mục Đình Sâm suýt nữa đã biết thành cô làm cho tức phạt ngất: “Miệng của em thiệt là… được được được, anh sẽ không nói cùng với em nữa, kẻo bị em tạo nên tức bị tiêu diệt. Em ko hotline thì anh từ bỏ Điện thoại tư vấn, má Lưu sẽ không còn nghe em.”

Sau buổi tối, Mục Đình Sâm đùa cùng với Tiểu Đoàn Tử một thời gian, rồi gửi cậu bé bỏng đi ngủ mau chóng. Thấy thời hạn còn sớm, má Lưu vẫn đã coi TV vào phòng tiếp khách, anh lén nhắn tin nhắn mang lại Ôn Ngôn: :Chờ anh vào chống.”

Ôn Ngôn ngồi bí quyết anh không xa, nhìn thấy lời nhắn của anh ý, cô tức khắc liếc anh, làm cho ngơ.

Anh không quăng quật cuộc: “Anh chỉ tất cả một chút thời hạn, một lúc còn nên mau lẹ trngơi nghỉ về, em hoàn toàn có thể Để ý đến kỹ.”

Ôn Ngôn vẫn lườm anh một cái, không có làm gì khác biệt. Anh băn khoăn lo lắng, cô thì ko, cô cực kỳ yên tâm, cô trọn vẹn không tồn tại đều Để ý đến thiếu lành mạnh đó.

Cuối cùng Mục Đình Sâm chẳng thể ngồi yên được nữa: “Má Lưu, vẫn muộn rồi, má đi ở trước đi, tôi nói chuyện với Ngôn Ngôn một thời gian.”

Má Lưu vắt vào tay hạt dưa còn chưa đập ngừng, nhìn anh, rồi lại nhìn Ôn Ngôn, mau lẹ lag mình: “Được được được, hiện nay má đi ngủ, má bi ai ngủ hy vọng bị tiêu diệt đây…”

Ôn Ngôn tất cả chút ít không thương mến nỗi, rõ ràng má Lưu đang tràn đầy khí núm, mắt sáng nlỗi chuông đồng mà? Cô tự trên sô trộn đứng lên quay đầu trở về phòng ngủ, ngay cả một mớ láo lếu độn những điều đó còn mong muốn nhằm đông đảo bạn rất nhiều biết, liệu có phải là càng Khủng tuổi, da mặt càng dày không?

Trước cơ Mục Đình Sâm chưa hẳn là bạn ngần ngừ hổ hang điều đó mà?

Đợi Mục Đình Sâm theo vào phòng ngủ, Ôn Ngôn thẳng ở xuống giường: “Đến đây, tốc chiến tốc chiến hạ, xong xuôi rồi thì mau cngóng rời đi.”

Mục Đình Sâm dsinh hoạt khóc dở cười: “Ý em là sao? Em suy nghĩ anh mang lại trên đây vày cthị xã này?”

Cô khinh bỉ chú ý anh: “Chẳng lẽ ko phải? Lần như thế nào anh mang lại nhưng không vày cthị trấn này? Đàn ông là loài động vật quan tâm đến bởi thân dưới, em gọi rồi yêu cầu chớ nói nhảm nữa.”

Cô đã nói những điều đó, anh còn làm được sao? Anh nghiền răng quấn cô vào dòng chăn bông: “Nếu em sẵn lòng, anh đang làm cho, mà lại trường hợp em không sẵn lòng, anh sẽ không còn xay buộc em. Anh nên, cơ mà anh hoàn toàn có thể nhịn được đọc không? Được rồi, em ngủ đi, anh ở mặt em một cơ hội rồi rời đi. Ngày mai… giỏi rộng hết em đừng đến cửa hàng, ngóng cho đến lúc anh thì thầm với nhà thi công đó rồi anh vẫn tìm em, hai ngày nay em ngoan ngoãn sống ở trong nhà, coi nlỗi ngày nghỉ ngơi đi.”

Đổi tới đổi lui vẫn chính là chuyện này, Ôn Ngôn chật đồ dùng vươn tay ra khỏi chăn uống bông cầm cố đem lỗ tai anh: “Em xin nói lại, em sẽ không còn đình chỉ công việc! Đừng nói bạn trong công ty nghị luận sau lưng em, ngay cả ở trước khía cạnh em, em cũng không sợ, tại sao yêu cầu đình chỉ công việc? Em không khi nào hại ai cải”

Sức vào tay cô không táo tợn, tuy vậy Mục Đình Sâm hãn hữu Khi bị người ta nhéo lỗ tai, thực sự lạ lẫm, con số hiếm hoi, vài ba lần làm đều là bị cô làm. Anh “ác ý” cắn môi cô: “Đừng có vượt đáng, nhéo lỗ tai của anh ấy nữa anh sẽ không khách khí đâu!”

Ôn Ngôn khẽ nheo đôi mắt, thay đổi tay lại thành đặt tại bên trên cổ anh, gắng ý cần sử dụng góc nhìn gọi mời chú ý anh: “Không khách khí của anh ý là nỗ lực nào?”

Tyên ổn anh nlỗi thắt lại một chút ít, tiếp theo hầu kết cũng tđuổi theo, nói giọng khàn khàn: “Đừng làm cho rộn nữa, đi ngủ đi, anh đi đây…”

Cô dồn lực lên cánh tay, ấn fan anh xuống cho đến Lúc chóp mũi của nhì tín đồ đụng vào với nhau. Cô ra vẻ nũng nịu nói: “Người ta không thích ở trong nhà đâu, anh thương thơm xót đến.

Xem thêm: Cách Làm Nước Diếp Cá Có Tác Dụng Gì Tốt Cho Sức Khỏe? Công Dụng Của Rau Diếp Cá

đứa tphải chăng mồ côi cùng goá bụa em phía trên đi, để em cho chủ thể, kiếm tiền thêm một ngày nữa, Tiểu Đoàn Tử hoàn toàn có thể sống tốt hơn một chút, xin anh đáy…”

Mục Đình Sâm đích thực thiết yếu Chịu đựng được bộ dáng vẻ này của cô, bị trêu chọc tập tới cả lòng nhột nhạt: “Sao lại là đứa tphải chăng không cha mẹ cùng goá bụa? Anh chưa xuất hiện chết, chớ có tác dụng nlỗi em sống tệ lắm, anh nợ lương của em hay là không chu cấp đến em? Cái miệng này của em… anh yêu cầu trị mang đến em new được…”

Trước Khi khẩu ca lặng bặt, anh cúi đầu hôn lên môi cô, đôi môi mềm mịn ướt đẫm nhỏng sáp khiến người ta mê mắn nặng nề buông.

Một giờ sau, mưa gió tạnh, Ôn Ngôn nằm ở trên nệm chú ý anh, u ám và sầm uất trong đôi mắt vẫn chưa trọn vẹn rút đi: “Nói không còn rồi, em sẽ không đình chỉ quá trình, bọn họ nói gì kệ chúng ta.”

Mục Đình Sâm uễ oải ở ở 1 mặt, bàn tay anh lạnh lùng lang thang bên trên cánh tay cô: “Em bướng bỉnh quá, tự bé dại em đã ngang bướng rồi, tuỳ em vậy, em bự rồi anh thiết yếu kiểm soát được em nữa, kiểm soát nữa khéo em lại lật ttránh.”

Anh ko lưu ý, giọng điệu nói chuyện của anh ý nlỗi phụ thân với đàn bà, Ôn Ngôn mỉm cười vỗ một cái vào ngực anh, bởi vì anh còn không mặc quần áo, lòng bàn tay đtràn vào ngực anh, âm tkhô nóng cực kỳ lớn: “Anh đang thì thầm cùng với ai vậy?

Giọng điệu này giống ba em lắm đấy. Việc cũng có tác dụng rồi, đi đi, đi mau đi, đừng cản ngăn giấc mộng của em.”

Mục Đình Sâm nhíu mày: “Ăn cháo đá bát? Đuổi người đi nlỗi vậy? Có lương trọng điểm tuyệt không?”

Ôn Ngôn suýt mỉm cười đau sốc hông: “Anh là bát sao?”

Anh vờ vịt tráng lệ vỗ một cái lên mông cô, đứng lên mang áo quần vào: “Sao anh cảm thấy ly hôn rồi em em sống tương đối tương tự một bạn phụ nữ hơn nhỉ? Trước phía trên tính cách của em vượt như thể anh, có phần buốn chán, rời khỏi anh, em lại giải toả bản tính của mình rộng.”