Lãng mạn của anh thời tinh thảo

      86
Giới thiệu: Vnạp năng lượng án: Sự hữu tình của anh, dành riêng cho riêng em.Sau Khi Chu Túy Túy với Thẩm Nam thành thân, một tín đồ trngơi nghỉ về cổ trấn hẻo lánh msống cửa hàng rượu, một bạn quốc bộ team.Gặp lại là 2 năm sau, hai bạn sống vào cnạp năng lượng phòng nhỏ tuổi lâu đời, không hề thay kỵ ôm hôn, anh cho tới em lui, hôn mang đến khó khăn bề phân làn.**Nghe đồn bên Thđộ ẩm nhóm gồm vợ, chị dâu là thần long thấy đầu không thấy đuôi, các lần tụ tập Thẩm nhóm những cô đơn lẻ bóng làm cho rất nhiều tín đồ âm thầm chọc tập cho rằng Thđộ ẩm đội thành hôn giả.Nhưng cũng đều có fan hoài nghi anh tính tình lạnh lùng, chị dâu không muốn cùng anh ân ái.Mãi cho đến một ngày nọ số đông fan phát hiện hai tín đồ đã thân thiết ở sườn núi nhỏ dại, tin đồn thổi Thẩm nhóm cá tính thờ ơ với thành hôn trả sụp đổ.Các bằng hữu sôi sục tỏ vẻ: Này cmn ở đâu là cá tính ghẻ lạnh, này cmn sắp tới từ bốc cháy luôn rồi.

Bạn đang xem: Lãng mạn của anh thời tinh thảo

Về sau ai nói đội trưởng kết bạn trả, cuộc sống sinc hoạt với chị dâu sau thành hôn không hài hòa và hợp lý, bầy họ tức thì lặt vặt đầu thương hiệu kia xuống làm đá bóng.Tiểu kịch trường:Thời tự khắc thân thương nào đó, Chu Túy Túy giãy giụa đẩy Thẩm Nam cách mấy phần, vừa xấu hổ lại tức giận: “Anh đi ra bên ngoài đến em!”Ánh đôi mắt Thđộ ẩm Nam biếng nhác, cười cợt như ko cười: “Đi ra phía bên ngoài nào?” Tiếp theo ko ngóng cô nói chuyện, lại kề gần kề mặt tai cô thổi khí, âm tkhô nóng ái muội, “Vừa nãy em không nói như thế.”Chu Túy Túy, “......”**Đây là tình cảm cùng hôn nhân không phân cao tốt, ai động trung tâm trước bạn ấy thảm bại.Thđộ ẩm Nam: Tôi thua thảm.Bà nhà người đẹp cá tính nóng tính vs quân nhân hormone bùng phát.Nam to hơn thiếu nữ 5 tuổi, kết bạn trước yêu sau. Ngọt cực kì.Tag: Yêu sâu sắc dốc lòng nhân sinc và ngọt ngào,Vai chính: Chu Túy Túy.Vai phụ: Thđộ ẩm Nam với nhiều nhân trang bị khác.
 Cmùi hương 67 Thẩm Nam là vì sắp phải đi Tây Tạng, cho nên vì vậy có mấy ngày nghỉ ngơi, hơn nữa quả thật mấy trong năm này anh chưa nghỉ phép, vì thế chồng chất thành núi, đại đội trưởng và chính ủy vung tay, phê chuẩn đến anh nghỉ phép. Mà Đoàn Tử Du và Đường Ngộ, là dò hỏi được tin tức từ chỗ Lục Gia Tu, vào đêm tối, rất tình cờ gặp nhau ăn cơm trắng, sáng ngày tiếp theo rộng 5h, cha người rất ăn uống ý mà tập hợp ở trường bay. Dùng lời nói của Đường Thịnh thì chính là đến coi quán rượu của Chu Túy Túy, lần trước anh ta có rượu về nhiều người nhắc mãi, muốn biết cô ấy có thể hợp tác với khách sạn không, mà Đoàn Tử Du lại ko bít dấu gì, nói trắng mang lại Thẩm Nam biết, đến xem Đoàn Duy Nhất, ko yên trung tâm em gái mình. Thẩm Nam tự nhiên không có lời nào để nói, cũng sẽ ko từ chối bọn họ, do đó, liền tới rồi. Chu Túy Túy đứng ở hành lang, nhìn về phía nhị người đàn ông phía dưới, rất bất lực. "Mấy người cũng..." Cô nhịn cười: "Quá khoa trương rồi, bọn tôi chỉ vừa mới đi được cha ngày." Thẩm Nam hừ lạnh một tiếng, nhéo cổ cô, "Ba ngày đều đã quên mất ông xã rồi đúng không?" Chu Túy Túy nghẹn lại, bật cười: "Thật sự ko có, này ko phải anh vừa đến em liền biết sao?" Nghe vậy, Thẩm Nam thỏa mãn. Lúc nãy quả thật, vừa mới tới gần cô liền cảm tìm ra. Hai người đối diện cười, nhìn về phía Hạ Văn uống mới tỉnh lại và Đường Thịnh, ko tiếng động mà cong cong khóe môi. Hạ Vnạp năng lượng và Đường Thịnh, ở thông thường còn khá tốt, Đường Thịnh Tuy rằng người lạnh nlỗi băng, dẫu vậy mà đối xử với Hạ Văn hay không lên lời. Mà ở một bên khác, Đoàn Tử Du vẫn yên tĩnh ngồi, Đoàn Duy Nhất còn không tỉnh ngủ đâu. "Đi coi Đoàn Tử Du, quá đáng thương." Thẩm Nam: "Anh ko đáng tmùi hương sao?" Chu Túy Túy liếc mắt nhìn anh: "Nghiêm túc?" Thẩm Nam cười: "Không, buổi sáng muốn ăn cái gì?" "Đều được." Chu Túy Túy về phòng: "Rửa mặt kết thúc lại nói, chúng ta ra ngoài cài đặt cho bọn họ hay là cùng nhau đi?" "Cùng nhau đi." Thẩm Nam nhìn thời tiết: "Mặt trời mọc, thời tiết khá tốt." Cổ trấn có điểm này tuyệt, thỉnh thoảng sẽ có một trận mua, tuy vậy sau trận mưa là cầu vòng, rất ấm áp, ánh nắng rực rỡ, rất thoải mái. Không hổ là nơi thích hợp để nghỉ phép. Chu Túy Túy ừ một tiếng, rửa mặt xong liền xuống lầu, nhìn mấy người trong sân, cười: "Hạ Văn uống, muốn đi đâu ăn sáng?" Hạ Văn uống ai một tiếng: "Đi ra ngoài ăn đi, chúng ta nhiều người." Chu Túy Túy gật đầu, "Được, Thu Thu, bọn em đi không?" Thu Thu lắc đầu: "Em ko đi chị ơi, em ở nhà trông là được." "Được." Không lâu sau, Đoàn Duy Nhất cũng tỉnh dậy, sáu người cùng nhau ra cửa, đi dạo ở cổ trấn. Cổ trấn lúc sáng sớm, khá yên tĩnh, tiếng bcầu chân trên mặt đất, nghe rất thoải mái, cách đó không xa, có một xa bán sản phẩm rong, bán sản phẩm nạp năng lượng sáng, còn nữa các loại đồ ăn vặt. Đường Thịnh nhìn một vòng, thấp giọng nói: "Bên này thật đúng ko tồi." "Đường tổng lần đầu tiên đến sao?" Đường Thịnh gật đầu: "Đúng vậy, trước tê đã từng khảo sát ở bên này, nhưng mà thực địa là lần đầu tiên đến." Lúc trcầu khi khách sạn muốn xây dựng đưa ra nhánh, lực chọn nơi này, nhưng sau lại vì quá mức hẻo lánh, bị loại bỏ. Nhưng bây giờ nhìn, phát triển ko tồi, hơn nữa nhiệt độ làm đến người ta cảm thấy thoải mái, ở nơi này, mặc dù không ra khỏi cửa, ngày nào đều ở trong khách sạn cũng làm đến người ta cảm thấy vui vẻ. Chu Túy Túy nhoẻn miệng cười: "Cũng được đi, mấy năm trmong rất kém, bây giờ từ từ xuất xắc lên." "Ừm." Hạ Văn cũng ko tđắm say dự đề tài này, cô kéo Duy Nhất vừa đi vừa cài đặt đồ, còn chưa đến quán ăn uống sáng mà Chu Túy Túy nói, đã no. "Ăn cháo đi, cháo bên này ngon vô cùng, quán đó ngoại trừ cháo còn nữa rất nhiều đồ nạp năng lượng vặt khác." Chu Túy Túy giới thiệu: "Không phải quán nổi tiếng trên mạng, nhưng lại hương vị rất ngon." Mọi người ko ý kiến, đều nghe theo sự sắp xếp của cô. Sau Khi ăn bữa sáng, Đoàn Duy Nhất muốn đi dạo phố, Đoàn Tử Du đi theo, mà Hạ Vnạp năng lượng muốn đi qua vị trí kia thiết lập đặc sản, Đường Thịnh tự nhiên đi theo. Đến cuối cùng, chỉ còn lại Chu Túy Túy và Thẩm Nam. Hai người liếc nhìn nhau, Chu Túy Túy nhón chân cười mặt tai anh: "Đội trưởng Thẩm." "Hửm?"  "Dẫn anh đến cnạp năng lượng cứ bí mật của em." Chu Túy Túy mày mắt cong cong cười: "Đi cùng chứ?" "Em nói xem." Thẩm Nam cúi đầu, hôn khóe môi cô: "Em đi đâu, anh đi đó." ** Căn uống cứ bí mật, cách cổ trấn không xa. Chu Túy Túy và Thẩm Nam đánh đấm xe pháo đến đó, loại thời tiết này, sút xe vô cùng thoải mái. Cô dẫn Thẩm Nam đến một cổ trấn do cổ trấn bên này tiến nhanh mà tạo thành, ít nhất, tên hiểu là biến tấu như vậy. Bên này ko tu sửa giỏi bằng mặt Thanh Nguyệt cổ trấn, thoạt nhìn có chút xơ xác. Sau khi hai người khóa xe pháo, Chu Túy Túy mới lôi kéo Thẩm Nam đi về phía bên đó. Đi giao động chừng nửa tiếng, Thẩm Nam mới nhìn xung quanh, mặt đầy ý cười: "Trong núi?" Chu Túy Túy: "Không đến mức đó, tuy vậy bên này có thể nhìn toàn bộ phong cảnh cổ trấn." Cô chỉ chỉ: "Bên cơ em còn trồng mấy loại cây." Thẩm Nam nhướng mày: "Đi coi." "Được." Hai người trèo lên đỉnh, không tốt, giao động chừng nửa tiếng là đến. Sau khi đứng bên trên đỉnh đó, Thẩm Nam mới phát hiện vị trí này cố một cnạp năng lượng phòng trúc, Chu Túy Túy mang chìa khóa trong túi ra, mỉm cười với Thẩm Nam. Thẩm Nam vô cùng kinh ngạc: "Đây cũng là em tự làm? "Không phải." Chu Túy Túy nhịn cười: "Em nào có lợi hại như vậy, chỗ này là tình cờ phát hiện ra, em thấy vị trí này thật sự rất thoải mái, liền thiết lập lại, chủ nhân căn phòng này là một lão nhân gia, ông ấy vì canh gác mảnh vườn trái cây mặt cạnh, vì thế đã xây căn uống phòng nhỏ này để ở, sau này liền bán lại đến em." Thẩm Nam nhướng mày, vô cùng gớm ngạc: "Vườn trái cây cũng là của em?" Chu Túy Túy cười: "Đúng vậy." Cô tự tin cười: "Bây giờ em chính là là tiểu phú bà." "Đúng vậy." Thẩm Nam bật cười: "Không hổ là tiểu phú bà." Chu Túy Túy bật cười, "Thật ra trái cây trong vườn cũng có hạn, không bán." Cô nhẹ giọng nói: "Dùng để ủ rượu." Rượu cô ủ, sở dĩ hương vị ngon, có tương quan đến trái cây. Những rượu trái cây tê của cô, đều dùng trái cây chính mình từ trồng, cô cũng là tình cờ cảm thấy trái cây ở trên đây ngọt hơn, ngon hơn những chỗ khác. Lúc ấy, lão nhân gia tê vừa hay là không thể kinh doanh nữa, cho nên vì thế liền bán cho Chu Túy Túy. Tính lên, đó là lúc cô mới đến khu vực phía trên chưa đển nửa năm liền cài chỗ này.

Xem thêm: The Secret To Success - Những Con Người Tài Năng Nhất Thế Giới 2018

Mới xuất phát rất hoang vu, đoạn thời gian đó, vừa tốt chổ chính giữa tình Chu Túy Túy ko xuất xắc lắm, do đó giao chuyện quán rượu mang lại Lâm Mộc xử lý, chính mình một mình cả ngày đều ở vào núi. Mỗi lần chổ chính giữa tình cô không hay, đều ngủ ở phía trên nhị ngày. Cô là người thân quen bên này, không sợ có chuyện gì, người bình thường ko có chuyện gì cũng sẽ ko tăng trưởng nơi này. Thẩm Nam nghe, nhìn phòng nhỏ, dừng một chút hỏi: "Một mình em ở chỗ này, an toàn không?" Chu Túy Túy cười: "Mới đầu em cũng sợ, cơ mà người ở mặt này đều biết em ở chỗ này, do đó có cái gì cũng sẽ nói với em." Cô nói: "Thật ra trên mạng thỉnh thoảng sẽ có tin là người ở phía trên rất dã man, nhưng mà thật ra không phải, thỉnh thoảng họ cũng sẽ làm một số chuyện để bảo vệ quyền lợi cơ bản nhất của mình, tổng thể mọi người đều rất thật thà, chất phác." Mỗi người đều rất lương thiện, dĩ nhiên, cũng có ko, cơ mà rất ít. Thẩm Nam gật đầu: "Vẫn cảm thấy không an toàn." Chu Túy Túy cười: "Không có vấn đề gì lớn." Cô chỉ chỉ nói: "Em có camera." Thẩm Nam: "....." Anh đi một vòng bao phủ, nhìn về phía Chu Túy Túy: "Tầng hai là phòng?" "Đúng vậy, dẫn anh lên xem, buổi tối dẫn anh đến đây ngắm sao, đến không?" Thẩm Nam cười: "Đến." Cầu thang của căn nhà là kiểu dẫm lên một chút đều cảm giác nlỗi muốn sụp, kẽo cà kẽo kẹt. Sau lúc Thẩm Nam tăng trưởng mới cảm giác, trên có động tiên* (ý chỉ chình họa đẹp.) Chu Túy Túy thật sự rất biết hưởng thụ cuộc sống, bên trên ngoại trừ có một chiếc giường, còn nữa máy chiếu, cùng với cửa sổ gác mái, là vào suốt, có thể sử dụng điều khiển từ xa, sau khoản thời gian mở ra, quả thật có thể ngắm sao. Này tương đương nlỗi lập ra một mhình họa trời khác trong núi sâu vậy, những người lữ hành, nhất định rất thích địa điểm này. "Thế nào, có giỏi không?" "Giỏi." Thẩm Nam cổ vũ nói: "Vô cùng giỏi, tối ni ở chỗ này?" "Anh nghĩ nha." Chu Túy Túy cười, gần sát bên tai Thẩm Nam nói: "Được nha." Thẩm Nam nhéo nhèo lòng bàn tay cô. Chu Túy Túy thấp giọng nói: "Buổi tối hóng bọn họ ngủ rồi, chúng ta liền trộm đến phía trên." Sao lại có cảm giác, dẫu vậy mình với bà xã yêu mến vụng trộm vậy, tự dưng có chút kích thích. Hai người ở vào phòng không lâu, Chu Túy Túy liền lôi kéo Thẩm Nam đi ra ngoài vườn trái cây, bây giờ là tháng 11, cam và táo đều đã chín, có thể ăn. Hai người đi đến vừa hái quả, ngoại trừ hai quả này, Chu Túy Túy còn hái được một ít hoa, nghe nói là dùng để ủ rượu, Khi về quán rượu, Thẩm Nam giúp cô, nhìn động tác thành thục cùng nụ cười trên mặt cô, biết là cô rất thích chuyện này. Đối với ủ rượu và nghiên cứu rượu, Chu Túy Túy tốn ko ít tâm tư. Chuyện mà cô yêu thương thích, cô cũng vui vẻ ra mắt với mọi người tổng số rượu mình làm được. Cả buổi sáng và buổi chiều, cô đều bận rộn chuyện này, Duy Nhất và Hạ Văn tiến vào nhìn một lát, bị rượu của hầm rượu làm mang lại say. Hương vị quá nồng, thuần khiết. "Muốn uống quá." Chu Túy Túy dở khóc dở cười: "Buổi tối mang lại mọi người uống, muốn uống cái gì thì tùy tiện đem." Đoàn Duy Nhất: "Muốn độ cồn thấp." Chu Túy Túy gật đầu: "Không thành vấn đề, mặt này chị sắp ngừng rồi, bây giờ mấy giờ?" "Bốn giờ." "Đi chèo thuyền không?" "Muốn!" Sau Khi làm xong, đoàn người đi đến mặt hồ, thuê mấy chiếc thuyền khởi đầu chèo, đều là nhị nhị, Đường Thịnh và Hạ Văn uống, Đoàn Duy Nhất và Đoàn Tử Du, Chu Túy Túy dĩ nhiên cùng với đội trưởng Thẩm. "Đấu không?" Hạ Vnạp năng lượng hỏi. Chu Túy Túy khẽ cười: "Có thể, so thế nào?" "Đến cục đá phía đối diện, xem ai đến trước, đại bại có phạt." "Phạt gì?" Tròng mắt Hạ Vnạp năng lượng chuyển động, nói: "Thua tối nay nấu cơm." "Đừng." Chu Túy Túy rất không khách khí: "Mình ko muốn ăn uống cơm cậu nấu, hơn nữa chúng ta về đã muộn, Thu Thu và Lâm Mộc sẽ nấu cơm trắng mang lại chúng ta." Hạ Văn: ".... À. Vậy cậu nói coi trừng phạt cái gì?" Chu Túy Túy cười quỷ dị, cong cong khóe môi: "Thua liền phạt mời cơm trắng." Hạ Văn: "... Được thôi." Quy tắc trò chơi cứ nlỗi vậy mà để ra, thật ra là giải trí nhiều hơn, mọi người cũng ko phải thật sự muốn thi đấu. Ba tổ cùng chèo thuyền xuất phát, Chu Túy Túy ngồi ở phía sau, cnạp năng lượng bản ko sử dụng sức, lực lương cha bên ngang nhau, đều ko cam lòng tụt về sau. Đoàn Duy Nhất ai nhì tiếng: "Anh trai, đừng sợ, chúng ta chiến bại cũng ko có gì." Đoàn Tử Du: "....." Không có người đàn ông nào muốn thua kém. Nghĩ, anh ta càng thêm cố sức một chút. Kết quả cuối cùng là Chu Túy Túy và Thẩm Nam về nhất, Hạ Vnạp năng lượng thứ nhì, Duy Nhất về cuối cùng. Đoàn Tử Du nhướng mày cười, nhàn nhạt nói: "Trở về mời mọi người ăn cơm." "Được." Ba đôi tản ra chơi, lúc này là chạng vạng, còn tiếp rất nhiều khách du lịch ở bên này. Bên này trời tối muộn, rộng 6h mà vẫn sáng. Chu Túy Túy nhìn về phía Thẩm Nam, thấp giọng hỏi: "Cảm giác thế nào?" Thẩm Nam gật đầu: "Rất thoải mái." Anh nói: "Về sau sẽ đến vị trí này nhiều hơn." Anh biết tại sao Chu Túy Túy lại thích vị trí này, ngay lập tức cả chính mình ở địa điểm này lâu rồi cũng sẽ thích nó, loại thích ko nói lên lời, chính là thoải mái, có thể làm mang đến người ta quên hết phiền muộn, vô ưu vô bốn mà sống chỗ này. ** Khi về quán rượu, Thu Thu và Lâm Mộc, Lâm Bình đã thử dứt cơm trắng chiều ngóng bọn họ, có nhiều đặc sản địa phương, xem thêm lẩu. Mọi người vây xung quanh bàn ăn uống cơm, cảm giác rất hay. Chu Túy Túy nhìn nhóm người này, có chút cảm động. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ có nhiều người mua bè nlỗi vậy, cho dù là tình yêu hay tình bạn, đều làm cô rung động. Sau bữa cơm chiều vô cùng náo nhiệt, Chu Túy Túy và Thẩm Nam chủ động rửa chén, Hạ Văn và Đường Thịnh ra ngoài dạo phố, Chu Túy Túy và Thẩm Nam cảm thấy cái này không quá hứng thú, cô bảo anh đi nghỉ ngơi trước, chính mình ngồi trcầu quầy rượu nói chuyện với Thu Thu. "Sao từ bây giờ ko đi ra ngoài chơi với bọn chị?" Cô nhéo mặt Thu Thu, nói đùa. Thu Thu a một tiếng, nhìn về phía cô: "Cũng không phải rất thân sợ quấy rầy đến mọi người." Chu Túy Túy liếc mắt nhìn cô bé: "Không có gì mà quấy rầy." Cô nhẹ giọng nói: "Em thân với chị là tốt rồi." Thu Thu ngcầu mắt nhìn cô, duỗi tay ôm: "Chị, về sau chị còn về phía trên không?" "Đương nhiên." Chu Túy Túy dở khóc dở cười nói: "Ngày kia bọn chị sẽ đi, ngày mai ở chỗ này, chị hỏi em một chút." Thu Thu ngồi nghiêm chỉnh: "Chị nói." Chu Túy TÚy im lặng một lát, "Còn muốn tiếp tục đi học không?" Cô nhìn về phía Thu Thu: "Đừng rước cớ gì khác với chị, em chỉ nên nói có muốn hay là không thôi." Thu Thu im lặng một lát, mới gật đầu: "Muốn." Không có ai ko muốn tiếp tục đi học. Cô ở quán rượu hai năm, mỗi ngày đều đón tiếp những người sự so sánh, có học thức cao, có học thức thấp, nhưng lại mang đến dù là ai, Thu Thu đều thích thú. Cô hâm mộ họ có vnạp năng lượng hóa cao, thương yêu họ có thể hiểu sách, có thể ở trường học cảm nhận toàn bộ mọi thứ. Chu Túy Túy bữa trước cũng đã từng hỏi Thu Thu, tuy thế Khi đó cô bé vẫn luôn luôn từ chối, sau đó Chu Túy Túy sở hữu cho cô bé một đống sách cấp nhị cấp bố, coi hay không thì Chu Túy Túy không biết, tuy vậy cô cảm thấy Thu Thu có coi. Thu Thu chỉ học mấy năm tiểu học, ngay cả cấp nhị cũng không học liền phải phụ giúp việc nhà, đến 2 năm trước lúc mười sáu tuổi, ba mẹ chuẩn bị bán gả cô bé. Chu Túy Túy nhướng mày cười: "Này thì dễ." Cô nói: "Chị làm thủ tục nhập học mang lại em, sách đợt trước đều đã coi hết chứ?" "Xem." Chu Túy Túy gật đầu: "Em tuổi còn nhỏ, chị không muốn đuổi em đi, em có thể chọn học cấp tía ở cổ trấn, hoặc là ở bên đó với chị, xem chính em, dẫu vậy bây giờ em muốn học lớp 11 hay là 12?" Cô có chút lo lắng con bé sẽ không áp theo kịp. Thu Thu hoảng hốt, nhìn về phía Chu Túy Túy: "Chị, sách hôm trước em đều nhớ kỹ, em cảm thấy có thể trực tiếp học lớp 12, em muốn học bên này." Chu Túy Túy cười: "Vậy để xem, ngày mai chị dẫn em đến trường một chuyến, được không?" "Được ạ." Về chuyện Thu Thu tiếp tục đi học, cũng quyết định như vậy. Có quan liêu hệ hầu như đều dễ làm, thật ra vốn dĩ Chu Túy Túy muốn cô bé đến Bắc Thành đi học, nhưng Thu Thu phỏng chừng ko rời bỏ được vị trí này, vậy thì bên này cũng được, đến khi học đại học thì ra ngoài nhìn xem, đều được. lúc trở lại phòng, Thẩm Nam nhìn cô: "Đã nói xong?" "Ừ, ngày mai dẫn cô bé đến trường học thử trình độ." "Được." Thẩm Nam gật đầu, lôi kéo người vào ngực hôn, thấp giọng hỏi: "Bây giờ đi sao?" Chu Túy Túy sửng sốt, bật cười: "Đi, trộm đi." "Được." Hai người lén lút đến căn nhà ở vườn trái cây, tới đến phòng nằm, coi phlặng, ngắm sao, ngắm ngắm, không khí liền thay đổi. lúc mới xuất phát Chu Túy Túy còn giới thiệu đồ vật ở căn phòng nhỏ với Thẩm Nam: "Anh nhìn cái này, là thế này." Cô mi mắt cong cong cười, khẽ nói: "Lúc em mới đến ở, cái gì cũng ko có, tầng nhị là em thuê công nhân xây, rất nổi tiếng." Thẩm Nam cười: "Đặc sắc." Chu Túy Túy cong cong môi: "Còn có cái này." Cô giơ lên: "Anh muốn lên nóc nhà ngắm sao, thật ra có thể trèo lên." Hai người trèo lên nóc nhà, trăng sáng lên rất cao, thời tiết buổi tối mát mẻ, sao lung linh, nhưng mà cũng ko tính là rất nhiều. Từ sau khoản thời gian xuống khỏi nóc nhà, Thẩm Nam cúi đầu hôn khóe môi cô, ôm vào ngực mình. .... ...... Đêm đã khuya, Thẩm Nam ôm người, giọng nói khàn khàn: "Xuy Xuy, mở mắt ra nhìn xem." Chu Túy Túy ừm một tiếng, có chút mệt mỏi, tuy vậy vẫn mở mắt ra, vừa mớ mắt liền có chút nkhiến ngẩn. Đầy trời sao, xinh xinh bắt mắt. Giống kiểu như ngân hà, vô cùng đẹp, đẹp đến không thể tả.  Chu Túy Túy nhìn có chút thất thần, lẩm bẩm nói: "Đã lâu ko thấy được sao đẹp như vậy." Thẩm Nam gật đầu, ôm cô: "Hôm nay thật dễ dàng." Chu Túy Túy cười: "Vẫn luôn luôn rất thuận lợi." Cô nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Nam: "Em đã nghĩ thông suốt." Thẩm Nam hôn hôn khóe môi cô, tiếng nói khàn khàn: "Được." Anh thấp giọng nói: "Sao trời mặt Tây Tạng cũng rất đẹp, đến lúc đõ dẫn em đi xem." "Được." Chu Túy Túy nằm trong ngực anh, nhẹ giọng nói: "Nơi anh đi, đều muốn xe pháo, em còn muốn cưỡi ngựa, còn muốn đi núi tuyết, còn muốn coi rất nhiều chỗ ở biên giới." "Được." Cô nói, Thẩm Nam đều đồng ý. Thẩm Nam không có nhiều tế bào lãng mạn, chỉ có một chút, đều dành mang lại Chu Túy Túy. Chỉ cần cô muốn, mang lại dù cái gì, anh cũng mang lại cô. *** Chuyện đi học của Thu Thu ko sai biệt lắm hoàn thành, ko làm được thì Chu Túy Túy nhờ người mua làm, những công việc tiếp theo. Năng lực của Thu Thu không tồi, làm bài thi nhập học, cuối cùng dưới yêu thương mong mãnh liệt của cô bé, vào lớp 12, còn tiếp rộng nửa học kỳ, cô bé sẽ cố gắng vì chính mình. Đến Khi bọn Chu Túy Túy rời đi, khóc nức nở. Đời này của Thu Thu ko tuyệt, rất ko xuất xắc, từ nhỏ đến lớn Thu Thu luôn luôn mang lại mình là người xui xẻo nhất thế giới, mãi mang đến đến khi gặp được Chu Túy Túy, cô cảm thấy mình bắt nguồn suôn sẻ hơn, có thể ăn no, có thể có quần áo mới, chi tiết thể gặp mặt với mọi người, có thể đi dạo phố, xem phyên ổn, xem thêm người mua hàng bè. Đến bây giờ, cô còn có thể đi học. Lòng cảm ơn của Thu Thu đối với Chu Túy Túy, người khác ko thể gọi được. Chu Túy Túy là người cứu rỗi cô bé ra khỏi ngục giam kia, loại giúp đỡ này, Thu Thu dùng sinch mệnh cũng khó có thể báo đáp. Cho buộc phải, cô sẽ cố gắng, cố gắng gắng đổi quỹ đạo sinch hoạt của mình, về sau phải kiểu như nlỗi Chu Túy Túy, đi giúp đỡ những người khác. Cô cảm ơn, cảm ơn toàn thể những gì ở cổ trấn, tương lại, nhất định sẽ ngày càng tuyệt hơn. Chu Túy Túy đại khái hiểu được suy nghĩ của Thu Thu, duỗi tay ôm cô bé, cười cười: "Đừng khóc, nếu sau quý khách trai em nhìn thấy em khóc vì chị nlỗi vậy, nhất định sẽ ghi hận chị nha." Thu Thu lẩm bẩm: "Còn sớm đó." Chu Túy Túy cười nói: "Không còn sớm, đại học là có thể thương." Cô sờ đầu Thu Thu: "Cố lên, chị hóng tin tốt của em." "Được." Từ sau khoản thời gian rời khỏi cố trấn, Chu Túy Túy và Thẩm Nam nhân tiện về nhà một chuyến, thăm mẹ Thẩm và ông nội Thẩm, liền phải khởi hành đến biên giới. Trước Khi đi, còn nhân tiện hẹn nạp năng lượng một bữa với Lâm Hựu, người tới còn ko ít, bọn Cao Trác cũng nhân cuối tuần nghỉ ngơi, liền đến tổng thể, một phòng bao lớn, một đám người vô cùng náo nhiệt, rất sinch động. Cao Trác vỗ bả vai Thẩm Nam: "Đội trưởng Thẩm, đừng có đi rồi liền ko nhớ đồng đội nữa." Thẩm Nam đến ánh mắt cũng lười đến anh ta. Về sau, Cao Trác uống say, ôm Thẩm Nam khóc lóc: "Thẩm gia, anh nhất định phải bình an trở về đó! Bọn tôi đều nhớ anh." Thẩm Nam nhíu nhíu mày, nhìn về phía anh ta: "Được rồi, tôi sẽ bình an trở về." Cao Trác ừ một tiếng, dừng một chút mới nói: "Cái gì mệt, khổ nguy hiểm anh đều đi trước, bọn tôi cũng không khuyên anh cái gì, tuy vậy nhất định phải bình an trở về." Thật ra nhiệm vụ đến biên cương ko nặng, dẫu vậy rốt cuộc bên đó cũng ko tương đương bên này, luôn có những nhân tố không thể biết được. Bằng ko cũng ko có nhiều người ko muốn đến vị trí đó đóng quân, dẫu vậy những người ở khu vực đó, đều rất giỏi, rất ưu tú. Mỗi người bọn họ, đều là những người vĩ đại nhất. Thẩm Nam dở khóc dở cười: "Tôi chỉ đến chuyển đồ vật, nhân tiện thăm người." Cao Trác liếc mắt nhìn anh: "Được rồi, nhớ về sớm một chút." "Ừm." Sau Lúc buổi tụ tập kết thúc, Chu Túy Túy mới nhìn về phía Thẩm Nam: "Đi biên cương sẽ nguy hiểm sao?" Thẩm Nam trầm tứ một lát: "Hình nlỗi rất ít, nhưng mà thỉnh thoảng sẽ có chút việc." Anh trầm giọng: "Thỉnh thoảng sẽ có xung đột, cơ mà khá ít, bây giờ đã khống chế rồi." Chu Túy Túy gật đầu: "Ừ." Thẩm Nam nhìn cô: "Sợ sao?" "Không sợ." Chu Túy Túy ngươi mắt cong cong cười: "Có anh ở đó, em sợ cái gì?" Thẩm Nam cười, nhéo lòng bàn tay cô: "Yên trung khu, chúng ta sẽ bình an trở về." "Ừm." Buổi sáng ngày hôm say, hai người lên đường đi về biên thuỳ. Còn một đoạn đường khác, vẫn chờ bọn họ. ---- sẽ bình an trở về.